Tiễn nhau lần nữa trong chiêm bao
2010-01-05 21:09:00
Giới thiệu một truyện ngắn lâu lắm rồi

 

TIỄN NHAU LẦN NỮA TRONG CHIÊM BAO
Tiễn nhau một bận qua bậu cửa
Tiễn nhau lần nữa trong chiêm bao
(Trần Quốc Thực)
Nhớ thương đong đầy
Nàng nói trong nước mắt và tiễn chàng đi. Mười dặm quan san đâu phải ngắn? Yêu nhau, xa một bước cũng là nhớ thương. Nàng chưa bao giờ nói với chàng rằng em đã yêu chàng, như thể tằm tơ, như thể hoa lá vấn vít. Nàng không được phép nói. Bởi nàng là gái đã có chồng. Phu quân nàng không phải người xấu bụng mà là một đại trượng phu. Vì chàng ấy là đại trượng phu nên mới nhờ nàng làm việc nghĩa. Nàng chẳng biết khi gửi trọn niềm tin vào nàng, đại trượng phu ấy có thoáng gợn mây mờ bởi dẫu lòng người như đá nhưng nước chảy mãi thì đá cũng sẽ mòn?
***
Buồn lên mi mắt
Nàng lặng người nhìn theo vó câu. Tiễn chàng mười dặm quan san, đường về sao mà diệu vợi. Nỗi nhớ lay lắt lẽo đẽo theo chân nàng, bước chân nặng trịch, mi mắt trĩu sầu. Chàng đi chuyến này, nhất định bảng hổ danh đề. Rồi, chàng sẽ vinh quy bái tổ. Rồi kiệu anh đi trước, nhưng võng nàng…võng nàng chẳng thể theo sau. Chàng đi chuyến này, chàng sẽ rạng rỡ tổ tông. Rồi, sẽ không còn những đêm sáng trăng sáng cả vườn chè nữa. Rồi, chỉ còn một mình nàng, đêm đêm, nằm mơ những giấc mơ về xứ mộng xa vời. Ở đó, có những đêm trăng bất tận. Ở đó, chỉ có hai người ngồi im lặng bên nhau, im lặng thật lâu, im lặng cả ngày, im lặng cả đêm, im lặng tưởng cả đời. Ở đó, chỉ có hơi thở thầm thì kể chuyện trong đêm, có ánh mắt yêu thương quấn quít trong ngày. Ở đó, không gian ấm áp màu và mùi tương tư thầm lặng. Ở đó, xứ mộng, có chàng, có nàng, có những giấc mơ chưa phút nào thành hiện thực.
**
Có thắp sao trời?
Nàng cúi đầu tiễn biệt. Rót chung rượu chia xa. Chàng gạt lệ nàng, nét mặt rắn rỏi ánh lên niềm quả quyết: “Ta sẽ về đón nàng”. Màu quan san nào đã nhuộm để không gian thành cõi biệt ly. Nàng uống cạn rượu như nốc cạn nỗi sầu muộn. Chàng không biết hôm nay là ngày chia biệt vĩnh viễn. Mười dặm quan san, mười dặm hạnh phúc của nàng, hạnh phúc được bên chàng lần cuối Bước chân ơi, cứ chậm thôi. Con đường ơi, cứ dài ra, dài ra mãi nhé. Mười dặm thành trăm dặm, mười dặm thành nghìn dặm, mười dặm thành vạn dặm.  Ngày hôm nay, chỉ còn bên nhau mười dặm đường.
Dặm thứ nhất, nàng nhớ ánh mắt đau đớn của chàng trong ngày hạnh ngộ. Con thú bị thương mệt mỏi ngước nhìn nàng tìm chút ủi an. Cứ đến đây chàng ạ, cõi lòng em luôn có góc bình yên dành riêng tặng chàng. Ánh mắt đau đớn của chàng làm nàng rúng động. Hãy đến và tựa vào em, dù chỉ là cái tựa mình trong chiêm bao.
Dặm thứ hai, nàng nhớ nụ cười trẻ thơ của chàng khi nhận bát nước vối trên tay nàng và ngửa cổ uống cạn. Uống nước vối đừng như uống rượu, cớ sao chàng uống yêu thương mà như dốc cạn nỗi sầu? Nàng hỏi bằng mắt và bắt gặp nụ cười thơ trẻ của chàng. Đừng, đừng nhìn hành động, lời nói mà đoán lòng người, chàng nhé.
Dặm đường thứ ba, nhớ đêm nào, nàng đã lặng lẽ đứng bên giường chàng, ngắm nhìn giấc ngủ của chàng. Vòm ngực phập phồng hơi thở, trong mơ, chàng đã gọi tên nàng da diết. Nước mắt nàng đã chảy ra. Chao ôi, vì sao lại phải khổ thế này? Nàng thảng thốt nhận ra đã mấy trăng tròn, nàng không còn nhớ đến đại trượng phu nữa. Chàng nằm ngủ, bình an và thanh thản thế kia, bàn tay mở rộng như đang đón chờ một bàn tay. Nàng ghé xuống thật gần, để bàn tay nhỏ nhắn của nàng thật gần bàn tay mở rộng đợi chờ của chàng. Bàn tay chàng khẽ nắm lại, nàng rút nhanh tay về. Không được, không được! Nàng khóc thổn thức và bỏ chạy đi. Chàng vẫn ngủ, giấc ngủ bình yên. Còn đây, dặm đường thứ tư, nàng nhớ mỏi mong đêm trăng ấy. Chàng đã hát khúc Liễu xanh. Liễu xanh xanh, liễu xanh xanh, ta đã về đây, nàng ở đâu? Người con gái bên gốc liễu xanh ngày ấy đâu rồi? Ta đã về đây! Chàng đã hát và nhìn nàng, sâu thẳm đáy mắt, sâu thẳm trái tim. Ôi chao, làm sao nàng có thể nói thành lời?
Năm dặm đường qua, nàng nhớ da diết đêm khuya nào, khi vầng trăng đi vắng, nàng ngồi tựa vào chàng, tựa nhẹ như tựa mây, tựa nhẹ như tựa gió. Mái tóc nàng quấn quýt gương mặt chàng. Nàng nghe cả hơi thở gấp của chàng và làn hơi e ngại xen lẫn trông đợi của mình. Mặt kề mặt, môi kề môi, sao không dám chạm vào nhau? Cận kề gang tấc mà sao xa cách chân mây? Không, không thể chàng hỡi. Có đêm tối che cho chàng không thấy nét mặt bừng đỏ của nàng, có bóng tối giấu đi nỗi e thẹn mong chờ của nàng. Có đêm tối chở che. Nhưng, không, không thể, không thể!
***
 
Còn về tìm nhau!
Chàng đi rồi, mười dặm quan san đâu phải ngắn. Ngàn dâu xanh ngắt sao bỗng vô duyên? Chim hót líu lo thành nỗi khó chịu. Vì chàng không kề bên. Vì không có chàng, ngôi nhà nhỏ thành rộng vô cùng. Không có chàng, mảnh vườn xinh thành hoang mạc. Không có chàng, nụ cười biến mất, chỉ còn ánh mắt dõi trông vời. Không có chàng, gối chiếc nằm chờ dù có chàng gối chiếc vẫn chỉ là gối chiếc hát bài ca tương tư thầm lặng. Không có chàng, nàng chỉ còn biết ngồi bó gối, trông hoàng hôn xa mờ cuối trời xa thẳm. Nơi ấy, chàng có được bình yên không?
Ngôi nhà nhỏ ấy, khoảng trời hạnh phúc bé mọn của nàng ấy sẽ bị dở bỏ ngay thôi. Đại trượng phu đang đón đợi nàng, mâm tiệc mừng tái đoàn viên đã được dọn sẵn. Rồi đêm, rồi hoa đăng, rồi tiếng nói tiếng cười, rồi những lời hân hoan mừng chúc nàng đã hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng, đáp trả ân tình của bạn chàng giúp chàng. Rồi canh khuya, khi những ngọn hồng lạp đã tắt, khi cỏ cây đã yên ngủ, nàng sẽ cuộn vào lòng đại trượng phu. Và, những khát mong của đại trượng phu sẽ được đáp trả. Chỉ có trong đêm tối kia, một giọt nước mắt nào đó của nàng lặng rơi. Chưa bao giờ, chưa từng khi nào, kể cả trong những giấc mơ xa xôi nhất, nàng có chàng, đầy đủ và nguyên sơ con người như tự thủa hồng hoang. Chưa bao giờ, kể cả trong những giấc mơ điên rồ nhất, nàng dám nghĩ rằng mình có thể hòa nhập trọn vẹn vào chàng, như mưa thấm vào đất, như cỏ cây hoan lạc trở mình giữa mùa xuân xanh ngời. Đại trượng phu sẽ không bao giờ biết rằng có một giọt nước mắt của nàng thầm rơi trong đêm tái hồi. Đại trượng phu sẽ chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng, vòng tay sẽ vẫn ôm nàng, viên mãn.
***
Giấc mơ rồi bời!
Nàng kêu thầm trong dạ khi bóng chàng khuất dạng. Có còn gặp nhau chỉ là trong những giấc mơ xa xôi thôi. Sao chàng không cầm tay nàng lần cuối? Sao chàng không ghé mặt vào sát đôi mắt đang đẫm lệ kia để thấy nhớ thương đang đong đầy thành bao nuối tiếc. Bóng người đã xa mờ. Xa dần, mờ dần. Tất cả chỉ còn là dư ảnh. Giá mà có thể gặp nhau dù là trong cõi chết? Nàng tự ôm lấy đôi vai gầy guộc của mình. Rồi sẽ phải gặp lại chàng, sau ngày vinh quy bái tổ. Khi ấy, chàng sẽ ngỡ ngàng, sẽ đau khổ, sẽ tức giận, sẽ cảm ơn, sẽ xót xa, sẽ …Nàng sẽ chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt chàng, trong một phần rất nhỏ của khoảnh khắc, ngắn ngủi gấp nghìn lần giây phút bóng câu vút qua cửa sổ, khoảnh khắc nhanh vạn lần hơn ánh chớp giữa trời quang. Nàng sẽ nhìn chàng, sẽ nói bằng mắt với chàng những lời yêu thương ngỡ là mãi mãi chôn giấu tận sâu thẳm cõi lòng. Rồi chàng sẽ quỳ xuống lạy tạ nàng, rồi đại trượng phu sẽ mỉm cười đầy hạnh phúc. Rồi nàng cũng sẽ mỉm cười bao dung, như mẹ với con trẻ lỗi lầm, rồi không gian sẽ bừng lên men rượu chúc mừng. Rồi chàng sẽ lại đi, và sẽ là đi mãi, đi mãi, xa mãi, xa mãi mãi. Xa…
***
Từng đêm bão tố
Đèn bên song đã tắt, sớm mai, nàng sẽ rời khỏi nơi này. Nước mắt ơi, nước mắt đâu rồi? Sao nước mắt đêm nay đi vắng không về trên mắt nàng? Chỉ còn nỗi xót xa, cô đơn dâng ngập lòng. Giá mà có nước mắt để khóc. Ngày mai, chốn cũ chỉ còn trong ký ức. Nàng sẽ phải đi trong giấc mộng mà tìm đến chàng sao? Nhưng chàng có trong giấc mộng ấy không? Hay là chàng cũng đi vắng, ngay cả trong giấc mộng?
Nàng muốn chìm vào mộng, chàng có muốn thế không? Cả hai sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy. Ta sẽ yêu thương nhau trong mộng. Nhưng, ơ kìa, sao trong cả giấc mộng, chàng cũng nói lời chia biệt?
Đừng, chàng hỡi, chỉ còn tìm nhau trong mộng mà mộng cũng biệt ly sao? Đèn bên song đã tắt, cõi mộng đã bắt đầu, xin hãy vỗ về tâm hồn em trong giấc mộng lành, xin hãy đến bên em, ôm siết bờ vai mỏng manh như lá cỏ này, xin hãy ở lại cùng em, chỉ là để an ủi bao xót xa, tủi buồn. Xin hãy yêu thương em, dù chỉ là trong thoáng chốc, như mưa rào thoảng qua, như gió lướt trên lá cỏ. Xin hãy nằm cạnh em, nằm thật yên, trong đêm vắng, trong thinh lặng. Xin hãy cho em nghe tiếng gõ nhịp của yêu thương đang thổn thức trong lòng chàng. Nhưng mà, em xin chàng, xin bờ vai kia đừng quá bao dung khi đón nhận mái đầu bé nhỏ của em tựa vào, xin vòng tay kia đừng quá ấm êm khi ôm em vào lòng. Để rồi khi tỉnh mộng, em sẽ đau đớn, sẽ xót xa, sẽ tiếc nuối khôn nguôi.
*
Biệt người, tôi đi!
Nàng thổn thức mãi rồi cũng nằm yên. Nàng đã chìm hẳn vào xứ mộng. Trong giấc mơ, nàng khẽ chạm vào chàng, chạm khẽ thôi nhưng rất bồi hồi và dào dạt thương yêu. Đây bàn tay, những ngón tay tìm đến những ngón tay. Đây làn môi, một chiếc môi tìm đến một chiếc môi. Trở về với nguyên sơ con người, trọn vẹn con người. Xứ mộng bất tuyệt. Rồi, cũng trong giấc chiêm bao, trong xứ mộng miên viễn ấy, một lần nữa, nàng tiễn chàng, mãi mãi!
Mùng 6 Tết Mậu Tý 2008
Cho những ai xót xa vì phải tiễn biệt nhau trong chiêm bao
TRẦN THỊ HỒNG HẠNH

[Quay Lại]
Danh sách thảo luận

Milan -Milan_1978@yahoo.com 06/01/2010 00:56:22

Truyện này chuối quá di

HẠNH -cuocsongtuoidep2010@gmail.com 06/01/2010 08:05:09

Tôi cũng thấy nó chuối nữa, huống gì bạn!

Lê thị Hồng -hong_2001@yahoo.com 06/01/2010 13:22:48

Bài viết không có hồn, cứ y như là dùng máy để viết vậy. sorry vì nhận xét này hihi

Hòang Anh -hoanganh_97@yahoo.com 07/01/2010 13:15:28

Mình có cùng nhận xét với bạn Hồng trên đây dzậy đó. Truyện này chỉ múa may chữ nghĩa, chẳng có nội dung gì đáng để đọc!

Lê Thu Hòa -thuhoa_2008@gmail.com 07/01/2010 23:52:53

Thấy "nhà văn" này viết cũng được đấy chứ! Sao các bạn chê qúa vậy?

boy -boyhpvn1980@yahoo.com 11/03/2010 15:56:03

bài này không những chuối mà là rất chuối và củ chuối, nói chung là chẳng ra một cái \\\\\\\"đéo\\\\\\\" gì cả.

Quảng Cáo
Họ tên (*)
Email (*)
Nội dung
Mã xác nhận
(*)
Bản tin khác
Ngộ  (11/01/2010)
Vàng ươm Sapa  (10/10/2009)
Black coffee Siu  (06/11/2009)
Thứ bảy của bạn   (04/09/2009)