Đối thoại: Chiều và đêm và biển xanh
2010-04-27 20:37:05

 

Ngọc Tuấn

Mơ cho hoa cúc vàng
Chiều nay trên vầng trán em
Hóa thành màu trắng trong

Mơ cho hoa cúc buồn
Chiều thu bên tà áo em
Hoa cỏ may mọc từ thuở trước
Loài hoa dành cho em
Người con gái vẫn ngồi lặng lẽ
Đếm cánh hoa và gỡ những ưu sầu
Loài hoa dành cho tôi
Kẻ lãng du qua những cuộc đời
Để trọn vẹn cô đơn bên nấm mồ hoang dại
Ngày xưa…

Không tên
Không tên
Biết gọi tên gì cho những miền ký ức xa xôi
Biết gọi tên gì cho em? Cho tôi?
Cho cả những cuộc đời cuồng si và khao khát
Cho những nấm mồ trinh nguyên
Em là ai?
Không!
Đừng nhìn tôi như thế
Tất cả đàn ông đều là những kẻ đa tình
Hoa cúc vàng
Hoa cúc trắng
Nấm mồ hoang dại
Tôi vẫn yêu em…

* * *
Nóng bỏng
Bờ môi em
Và đêm đồng lõa
Từ tiền sử
Đàn bà vẫn khóc sau những cuộc yêu đương
Đừng sợ hãi
Môi em đang run
Từ những sa mạc xa xôi
Gió và cát thổi về
Không!
Đừng khóc!
Tôi sẽ lau những giọt nước mắt cho em
Ngày em sinh ra
Gót chân hồng hồng
Ngày em sinh ra
Trời không có gió
Ngày tôi sinh ra…

Đêm quằn quại và đam mê
Tôi nhận ra em trên miền đất khát
Đêm
Tôi quỳ dướt gót chân người
Bàn chân trinh nguyên nóng bỏng
Em van xin
Giọt nước mắt nóng bỏng
Tôi choáng ngất
Em đã hóa mặt trời!

* * *

Đêm
Em và đêm
Em đã ngủ rồi ư
Hãy để tôi ru em
Thật nhẹ nhàng
Hãy để tôi hôn em
Thật dịu dàng như nỗi buồn của gió
Hãy để tôi thắp sáng những vì sao lung linh
Hãy để tôi hôn lên vầng trán em như nhũng giấc mơ
Những bà tiên vung cây đũa thần
Và em thành nàng công chúa
Hãy ngủ đi em đêm cổ tích
Tôi sẽ làm chàng hoàng tử
Hãy ngủ đi em đêm huyền thoại
Giấc mơ dài như hút mắt tình nhân
Để ngày mai gió bụi với phong trần
Ta đi nhé xin một lời từ tạ
Trong nhân thế ta là người khách lạ
Em có buồn thuở hoa lá mênh mang?

 * * *
Biển xanh
Hỡi biển xanh
Ngươi có cô đơn như ta không giữa cuộc đời?
Đừng ồn ào như thế
Ta biết ngươi cũng cô đơn
Ta biết ở nơi đâu
Trái tim ngươi cũng nhỏ bé như trái tim ta
Sóng và gió ư?
Những con sóng bạc đầu
Hãy cuốn đi hộ ta những ưu phiền này
Một ưu phiền
Hai ưu phiền
Năm ưu phiền
Một trăm ưu phiền
Chúng nhiều như dấu chân ta
Hãy xóa đi mọi dấu vết
Trên bờ cát này còn bao nhiêu dấu chân?
Trong cuộc đời ta còn bao nhiêu dấu chân?
Ngày xưa
Khi 50 người con theo bà Âu Cơ lên non
Khi 50 người con theo Lạc Long Quân xuống biển
Ta là người con thứ bao nhiêu ngồi bên bờ biển
Mà sao lạc loài đến vậy
Biển xanh?


[Quay Lại]
Quảng Cáo
Họ tên (*)
Email (*)
Nội dung
Mã xác nhận
(*)
Bản tin khác
Truy tìm Dracula   (31/05/2010)
Thơ tình của Quốc  (31/05/2010)
Truyện tranh suy thoái  (27/05/2010)
Em còn nhớ anh ?  (27/04/2010)